Giữ cùng một nhịp cho mọi nước đi che giấu được lúc nào mình đang tính toán và lúc nào chỉ đánh theo thói quen.
Luật này khiến việc chặt lại một cú chặt trở nên rất giá trị, và cũng là lý do nên giữ tứ quý đến khi có người dùng ba đôi thông.
Giữ heo quá lâu mà không còn đủ bài để bảo vệ nó là một rủi ro lớn. Đôi heo, tức đôi 2, là đôi cao nhất trong một ván bài chơi theo luật thường.
Giữ một lá lẻ cao làm quân kết thúc. Chuỗi lượt liên tiếp cho phép xả rác mà không ai kịp phản ứng, đây là mục tiêu của mọi chiến thuật kiểm soát bàn. Ba đôi rời rạc không tính ba đôi thông.
Cắt sảnh dài thành hai sảnh ngắn giảm sức mạnh. Chưa đến phiên thì không đánh xen ngang.
Cần sáu lá đúng số nối nhau, nên khi có được bộ này thì không nên tách ra đánh lẻ dù đang bí lượt. Đây là dấu hiệu nhận biết rõ nhất, và cũng là lý do họ hay bị kẹt rác ở cuối ván dù mở đầu rất thuận lợi. Sảnh phải đủ ba lá liên tiếp trở lên, không tính vòng qua 2.
Nó không tính đến chiến thuật nên dựa hoàn toàn vào gợi ý sẽ đánh mất những lá quan trọng vào đúng lúc không cần. Ngập ngừng lâu trước khi bỏ lượt cho người khác biết mình đang có lựa chọn nhưng không muốn dùng, đó là thông tin miễn phí. Vài lá cuối cùng khó xử lý nếu không ghép được thành bộ.
Sảnh nên đánh khi số người còn nhiều bài. Bàn cược cao thường có người chơi cẩn thận hơn, nên lối đánh liều dễ bị trừng phạt hơn ở bàn thấp.